Ngày về ấm lòng của người phụ nữ 3 năm “sống ẩn” chốn rừng sâu

Chủ nhật - 11/01/2015 22:58
Dân trí Người thân lần lượt qua đời, thiếu nữ Vân Kiều cảm thấy cô đơn, lạc lõng vì nghĩ rằng không còn chỗ để bấu víu. Sau đó, một số người thấy cô đeo gùi đi về phía rừng sâu, rồi không ai thấy cô quay trở lại bản…
Sau một thời gian dài tìm kiếm,dò hỏi khắp nơi, chị em phụ nữ bản Ka Tăng, thị trấn Lao Bảo, huyện Hướng Hóa,tỉnh Quảng Trị, đã phát hiện chị Hồ Thị Tuân (SN 1983) đang sống “ẩn dật” trongmột cái chòi hết sức tạm bợ giữa rừng, cách bản khoảng hơn 5 km.

Bằng sự đồng cảm, sẻ chia, họ đãthuyết phục được chị Tuân quay trở về. Dẫu vậy, quá trình để đưa “người rừng” trởlại hòa nhập với cuộc sống là câu chuyện khá dài, đầy nước mắt, nhưng thấm đượmtình người sâu sắc.

3 năm “trốn biệt” chốn rừng hoang

Sau khi gia đình liên tiếp xảy rabiến cố, chị Tuân như gặp phải một cú sốc nặng nề về tâm lý. Cũng vì quá bấtlực trước cuộc sống, chị Tuân chọn cách trốn vào rừng sâu, bởi chị nghĩ rằng ởnơi ấy sẽ có ít người biết và gặp mình. Chị dựng một căn lều nhỏ cạnh một hangđá ven bờ suối để sinh sống. Đến bữa, chị hái lá cây, cỏ dại để ăn và nước suốiđể uống cầm cự qua ngày.

Những ngày tháng “ngủ rừng, uốngsương” cứ thế trôi đi. Người dân ở bản Ka Tăng cũng không còn nhớ kỹ chuyện gìđã xảy ra với chị, cũng không ai biết chị Tuân đi đâu, làm gì, còn sống hay đãchết. Có người thì nghĩ rằng chị đã sang bên đất Lào, lập gia đình rồi sinhsống cố định ở đó.

Đến một ngày, người dân trong bảnthấy chị quay trở về, trên lưng mang mộtchiếc gùi đầy cỏ dại, thân thể nhếch nhác, tiều tụy. Những phụ nữ từng quen chịTuân ở bản Ka Tăng đã lân la dò hỏi, đồng thời góp tiền mua giúp gùi cỏ dại củachị. Nhưng Tuân lại tỏ vẻ thờ ơ, không nói năng gì rồi lại trốn biệt vào rừng.

Ngày về ấm lòng của người phụ nữ 3 năm “sống ẩn” chốn rừng sâu 1
Sau giờ làm, các chị phụ nữ trong bản lại tới nhà giúp chị Tuân nấu cơm, giặt giũ

Sau nhiều lần gặp, các chị em phụnữ trong bản quyết định bám theo dấu chân của chị Tuân vào rừng và bất ngờ pháthiện chị sống trong một căn chòi dựng tạm, cách bản làng hơn 5km. 3 năm trời “sốngẩn” giữa rừng hoang sơ, không có bóng người khiến chị Tuân hoàn toàn thay đổiso với trước kia. Trong điều kiện sống dường như cô lập với cộng đồng, lối sốngcủa chị bỗng dưng trở nên thay đổi như một “người rừng” đúng nghĩa.

Ngày về ấm lòng của người phụ nữ 3 năm “sống ẩn” chốn rừng sâu 2
...và vệ sinh, chải chuốt cho chị Tuân

Dù cảm động trước cuộc sống khókhăn, thiếu thốn, lại một mình bơ vơ giữa chốn rừng sâu, nhưng trước vẻ sợ hãicủa chị Tuân, các chị phụ nữ đành ngậm ngùi quay lại bản, tìm cách thuyếtphục chị Tuân trở về sau vì các chị nghĩ, sau bao nhiêu năm tháng sống biệt lậpnhư vậy, chẳng may thấy người lạ xuất hiện, Tuân sẽ bỏ đi nơi khác sinh sống.Và như vậy, việc tìm kiếm sẽ càng khó khăn hơn, bao nhiêu công sức theo dõi bấylâu sẽ “tan thành mây khói”. 

…và lần trở về chan chứa tình yêu thương

Sau khi thống nhất được phương ánthuyết phục chị Tuân, nhiều chị em phải nhờ đến sự giúp đỡ của các vị già làng,trưởng bản và bộ đội biên phòng. Được sự đồng thuận của chính quyền địa phương,người dân trong bản đã chung tay dựng một căn nhà gỗ để khi trở về, chị Tuân cónơi sinh hoạt.

Ngày về ấm lòng của người phụ nữ 3 năm “sống ẩn” chốn rừng sâu 3
Sau nhiều năm "sống ẩn" trong rừng nên chị Tuân vẫn quen với nếp sống cũ

Hành trình quay lại rừng để vậnđộng chị Tuân trở về bản cũng được vạch ra một cách kỹ lưỡng. Trong đó, các chịtrong Hội phụ nữ đóng vai trò chủ đạo, để tránh cho chị Tuân bị sốc khi gặpngười lạ. Sau khi vượt qua nhiều con suối, núi non hiểm trở, các chị vui mừngvì thấy Tuân vẫn ở trong chòi. Bằng sự đồng cảm giữa những người cùng giới, họ thuyết phục Tuân quay về. Nghe những lời nói tận đáy lòng ấy, chị Tuân chỉ biết lặng thinh rồi theo các chị trở về. Suốt chặng đường, các chị đã giúpTuân tắm gội, kể cho chị nghe nhiều câu chuyện về cuộc sống bên ngoài.

Khi đứng trước ngôi nhà gỗ, được dựnglên bằng tình thương, sự chia sẻ của những người dân trong bản, chị Tuân vẫnhồn nhiên như đứa trẻ lên hai và không thốt lên được lời nào. Tuy vậy, trongkhóe mắt của chị Tuân cũng bộc lộ sự thân thiện, miệng nhoẻn cười.

Đưa được chị Tuân quay trở về vớicộng đồng đã là một thành công lớn của những phụ nữ ở bản Ka Tăng. Nhưng để giữchị ở lại, chỉ có những tấm lòng nhân hậu, cao cả của những phụ nữ Vân Kiều.

Ngày về ấm lòng của người phụ nữ 3 năm “sống ẩn” chốn rừng sâu 4
Nhờ lòng nhân ái, sự đồng cảm, sẻ chia, các chị đã thuyết phục được "người rừng" trở về

Chị Đào Thị Thiệp, cán bộ phụ nữbản Ka Tăng- người đã phối hợp vận động, thuyết phục chị Tuân trở về bản kểlại: “Dù rất thương Tuân khi phải sống một mình giữa rừng sâu, nhưng chị emchúng tôi cũng cân nhắc rất nhiều. Bởi sau nhiều năm sống trong rừng, ngăn cáchhoàn toàn với bên ngoài, tính cách Tuân đã thay đổi nhiều. Nếu không khéo léotrong cách thuyết phục, thì rất dễ khiến Tuân sợ hãi rồi bỏ chạy thì hỏng hếtmọi việc. Chỉ nghĩ đến điều đó, chúng tôi cũng lo lắng lắm, nhưng ai cũng quyếttâm “băng rừng, lội suối” để gặp và đưa Tuân trở về. May mắn là khi gặp Tuân,em cũng thuận tình nghe theo”.

Lúc về nhà mới, Tuân vẫn quen nếpsống cũ, suốt ngày chị lang thang đi kiếm cỏ dại và lá sắn mang về ăn. Nhưngtập miết thành quen, Tuân bắt đầu quen dần với các món ăn của chị em nấu và gậtđầu khen ngon. “Để giúp Tuân ổn định cuộc sống, 5 chị em chúng tôi đóng góp mỗingười một ít để mua gạo và thức ăn cho Tuân. Em mới hòa nhập nên chưa ý thứcđược gì, nhưng lại rất biết nghe lời”– chị Phạm Thị Lan vui mừng nói.

Bản Ka Tăng nằm cạnh Cửa khẩuQuốc tế Lao Bảo, phần lớn đều là đồng bào Vân Kiều sinh sống. Những phụ nữ ởbản chủ yếu tham gia đội kéo xe chở hàng qua lại cửa khẩu để mưu sinh. Dù cuộcsống còn nhiều vất vả nhưng khi thấy hoàn cảnh của chị Tuân, họ không khoanhtay đứng nhìn. Ngoài 3 chị trực tiếp vào rừng đưa Tuân về, còn có chị Lê ThịHiệp và Hồ Thị Hạnh cùng chăm sóc cho Tuân.

Ngày về ấm lòng của người phụ nữ 3 năm “sống ẩn” chốn rừng sâu 5
Cán bộ Đồn Biên phòng CK Lao Bảo tặng quà cho chị Tuân

Sau khi đã ổn định chỗ ở cho chịTuân, chị em trong bản lại bàn cách giúp cô làm quen với dần cuộc sống. Bởi chỉcó lao động mới giúp chị Tuân quên đi những ngày tháng sống khép kín ở rừng.

Người dân ở bản Ka Tăng, huyệnHướng Hóa hẳn không bao giờ quên ngày đưa chị Tuân quay trở lại bản làng, cáchđây mấy tháng trước. Bởi ngày ấy, cô như một người đến từ thế giới khác, vớibiết bao điều lạ lẫm. Nhưng nay cô đã dần hòa nhập với cộng đồng và ngày càngtrở nên thân thiện hơn.

Đăng Đức

Nguồn tin: dantri.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Tinh dầu thiên nhiên nguyên chất là gì?

Tinh dầu thiên nhiên nguyên chất là gì? Dùng phòng chữa bệnh được mênh danh liệu pháp Hương. tiến trình không xâm lấn được các nhà khoa học thẩm định phương pháp an toàn. Giảm thiểu phản ứng phụ. Công dụng lợi ích của tinh dầu thiên nhiên rất nhiều. Các hợp chất hữu cơ được chiết xuất từ thực...

Thống kê
  • Đang truy cập52
  • Máy chủ tìm kiếm9
  • Khách viếng thăm43
  • Hôm nay14,910
  • Tháng hiện tại297,522
  • Tổng lượt truy cập9,248,018
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây